Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

GIẢI MÃ THỨ BẬC THẦY HAI, CON TÁM... CỦA SÀI GÒN XƯA


Subject: GIẢI MÃ THỨ BẬC THẦY HAI, CON TÁM... CỦA SÀI GÒN XƯA - NDH
GIẢI MÃ THỨ BẬC THẦY HAI, CON TÁM... CỦA SÀI GÒN XƯA
Công chức, người có học là thầy Hai, người Hoa buôn bán là chú Ba, đại ca giang hồ là anh Tư, lưu manh là anh Năm... người lao động nghèo xếp thứ Tám, chị em ta buôn bán "vốn tự có" thứ Chín... 

Chiều muộn hôm qua có cậu bạn đi công việc ghé ngang nhà rủ làm ly cà phê tán dóc. Nói chuyện lan man một hồi, tự nhiên anh chàng kể công ty em có ông già gác cửa rất hay nói câu "bỏ qua đi Tám"...

"Em chả hiểu, có lần hỏi thì ổng nói đại khái là dùng khi can ngăn ai bỏ qua chuyện gì đó, nhưng sao không phải là Sáu hay Chín mà lại là Tám thì ổng cũng không biết", cậu bạn thắc mắc.

Dựa vào những câu chuyện xưa cũ, những giai thoại, nên kể ra đây chút nguyên cớ của câu thành ngữ có lẽ sắp "thất truyền" này, biết đâu có dịp nào đó anh em có thể dùng để "buôn dưa lê" lúc "trà dư tửu hậu".

Trước hết, phải biết là câu này phát sinh ở khu vực Sài Gòn - Chợ Lớn từ thời Pháp thuộc, khoảng đầu thế kỷ 20. Thời đó, cách xưng hô thứ bậc trong xã hội rất phổ biến và phần nào phản ánh vị trí xã hội, giai cấp... một cách khá suồng sã và dễ chấp nhận.

Đứng trên hết là các "quan lớn" người Pháp hoặc các quan triều nhà Nguyễn, đám này thì không "được" xếp thứ bậc vì giới bình dân hầu như không có cơ hội tiếp xúc đặng xưng hô hay bàn luận thường xuyên.

Kế đến là các công chức làm việc cho chính quyền, họ ít nhiều là dân có học và dân thường hay có dịp tiếp xúc ngoài đời, là cầu nối giữa họ với các thủ tục với chính quyền, đó là các "thầy Hai thông ngôn", hay "thầy Hai thơ ký"...

Hàng thứ Ba là các thương gia Hoa Kiều, với tiềm lực tài chính hùng hậu và truyền thống "bang hội" tương trợ, liên kết chặt chẽ trong kinh doanh, các "chú Ba Tàu" nghiễm nhiên là 1 thế lực đáng vị nể trong mắt xã hội bình dân Sài Gòn - Chợ Lớn thời đó.

Xếp thứ Tư là các "đại ca" giang hồ, những tay chuyên sống bằng nghề đâm chém và hành xử theo luật riêng, tuy tàn khốc và "vô thiên vô pháp" nhưng khá "tôn ti trật tự (riêng)" và "có đạo nghĩa" chứ không tạp nhạp và thiếu nghĩa khí như các băng nhóm "trẻ trâu" hiện đại. Các "anh Tư dao búa" vừa là hung thần, vừa ít nhiều lấy được sự ngưỡng mộ của giới bình dân (và cũng không ít tiểu thư khuê các) thời đó.

Thứ đến là vị trí của giới lưu manh hạ cấp hơn: các anh Năm đá cá lăn dưa, móc túi giật giỏ, hay làm cò mồi mại dâm...

Bị giới bình dân ghét hơn đám lưu manh côn đồ là các "thầy Sáu phú-lít (police)", "thầy Sáu mã tà", "thầy Sáu lèo". Chức trách là giữ an ninh trật tự, chuyên thổi còi đánh đuổi giới buôn gánh bán bưng bình dân, nhưng các "thầy Sáu" này cũng không từ cơ hội vơ vét ít tiền mọn "hối lộ" của họ để "nhẩm xà" (uống trà).

Và trong giới buôn bán thì không thể thiếu chuyện vay vốn làm ăn, mặc dù Tàu hay Việt cũng đều có tổ chức cho vay. Nhưng phổ biến và "quy củ" nhất ở cấp độ trung - cao khu vực Sài Gòn - Chợ Lớn thời đó là các "anh Bảy Chà và", các anh này là các nhà tài phiệt người Ấn, vừa giàu vừa ít bị "ghét", vừa ít nhiều có quan hệ qua lại với giới chức người Pháp, lại làm ăn đúng luật lệ, ít thừa cơ bắt chẹt lãi suất nên khá được giới kinh doanh tín nhiệm.

Xếp thứ Tám chính là lực lượng đông đảo nhất xã hội bình dân bấy giờ: họ là giới lao động nghèo chỉ có sức lục làm vốn nuôi miệng, từ bốc vác, gánh nước bồng em, đến "sang" hơn tí là phu xe kéo...

Tuy đông nhưng lại yếu thế nhất vì không có hoc, không có tiền như thầy Hai, anh Ba, cũng hiền lành chứ không bậm trợn phản kháng bạt mạng như các anh Tư anh Năm nên họ thường xuyên chịu sự áp bức, bắt nạt từ mọi phía. Cách để yên thân khả dĩ nhất với họ là khuyên nhau cắn răng nhẫn nhịn, quên đi để sống: "Bỏ qua đi Tám", bây giờ chắc là đã dễ hiểu rồi.

Không còn liên quan nữa, nhưng nhân tiện sẵn nói luôn về thứ bậc chót cùng trong xã hội thời đó: các cô, các chị Chín xóm Bình Khang chuyên "kinh doanh" bằng "vốn tự có".

Dài dòng tí để trình bày chút kiến giải về một câu thành ngữ đang dần bị quên lãng dùng để bày tỏ thái độ khuyên người hoặc tự an ủi mình hãy đừng để ý những chuyện không vui, hay bị ai đó "chơi không đẹp".

Nếu lỡ đọc thấy không có gì thú vị thì thôi, "bỏ qua đi Tám"!

PQB​ao

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Sách giáo khoa Dzăn hóa Đỉnh cao trí tuệ Xã Nghĩa

Sách giáo khoa


Anh Quân viết về tuổi thơ(*)
Còn nhà xuất bản lại mơ chiều chiều
-------------
(*): Đỗ Trung Quân


Tác giả ngọng níu ngọng nô
Lâu không ăn giỗ nên hồ đồ đây


Tự nhiên con lợn nhảy vào
Để cho tác giả gầm gào: Chó cơ!


Dở hơi thay quả bởi con
Cũng như thùng rác nghĩ toàn giác hơi


Tác giả chắc không có tay
Vì thiếu thực tế ra ngay đề này


Đu đủ thì gọi cái đu
Zời ơi tác giả sao ngu thế này


Mẹ Nam tám tuổi đẻ con
Bố Nam chắc chắn mỏi mòn trại giam


Ăn cắp bài toán của Tây
Còn già giọng cãi, anh đây đúng mà


Thương ông Tú Mỡ trên zời
Bị đám “khả ố” nó chơi thế này(**)
--------------
(**): hậu sinh khả ố


Thướt tha không phải “thướt đo”
Soạn sách như thế vả cho sưng mồm


Cây bưởi mà viết nói năng
Thì người soạn sách hàm răng chẳng còn


Con bò đẻ ra con bê
Tại sao tác giả u mê thế này?


Bài tập tiếng Việt nâng cao
Giúp học môn Toán, tài nào sánh đây?


Lốp xe cao tận mét hai
Ra đề như thế vừa hài vừa ngu


Trẻ con còn biết đúng sai
Còn người chấm điểm chắc lai óc bò.

Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.

Khẩu hiệu tuyên truyền Đỉnh cao trí tuệ Xã Nghĩa

Khẩu hiệu tuyên truyền

Bà con nhiệt liệt chào mừng
Cán bộ nhà báo tưng bừng về thăm


Quý nhất độc lập tự do
Cấm được xách mé: Có no không mày?


Chỗ này đích thị lối vào (nhà)
Thế nên có cái cổng chào rất oai


Vách đất sắp sập mất rồi
Muôn năm thì chắc màn trời che thân


Danh hiệu thì phải giữ gìn
Tổ cha cái bọn mặt lìn phá ngang


Nghĩa trang ắt phải có ma
Mấy thằng nói dối vật cho méo mồm


Trẻ em là chửa có kinh
Còn mười tám tuổi, nó sinh mấy lần


Tích cực học tập suốt đời
Tâm thần cũng cấm được lười nghe chưa


Ăn bẩn bụng sẽ có giun
Đám quan tham nhũng chớ đùn đẩy nhau


Xã hội chủ nghĩa muôn năm
Ngày một trung đội đi thăm ông bà


Hóa ra đảng chính là người
Không biết mặt mũi sầu tươi thế nào?

Có hai con vợ trong nhà
Thằng chồng nào cũng rất là hân hoan 
( Thích nhất cái khẩu hiệu quảng cáo nầy , coi đựơc đó đa ! ) *:D big grin